Một hôm, lúc túc trực trong cung, có người đem dâng vua một mâm đào, gọi là đào trường thọ. Quỳnh thủng thỉnh lại gần, lấy một quả rồi ngồi ăn giữa đông đủ mặt vua quan, mà cố tình làm như không trông thấy ai cả.
Vua quở, giao xuống cho các quan nghi tội. Các quan chiếu theo luật “mạn quân” tâu nghị trảm. Quỳnh quỳ xuống tâu rẳng:
- Đinh thần nghị tội hạ thần như vậy, thật là đúng luật, không oan, song xin hoàng thượng rộng dung cho hạ thần được nói vài lời rồi chết cho thỏa!
Nhà vua nghe vậy liền chấp nhận thỉnh cầu của Quỳnh:
- Ừ, nhà ngươi muốn nói gì cứ nói!
- Muôn tâu bệ hạ, hạ thần có bụng tham sinh, sợ số chết non, thấy quả gọi là quả “trường thọ” thèm quá tưởng ăn vào được sống lâu như Bánh Tổ, để được thờ nhà vua cho tận trung. Không ngờ nuốt chưa khỏi mồm mà chết đã đến cổ! Hạ thần trộm nghĩ nên đề tên quả ấy là quả “đoản thọ” thì phải hơn, và khẩn xin hoàng thượng trị tội đứa dâng đào để trừ kẻ xu nịnh.
Vua nghe Quỳnh tâu phải, bật cười tha tội cho.



Post a Comment